“Lòng người tan rã, đội ngũ khó mà dẫn dắt.”

Đây là suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Lục Vạn Giang khi thấy sự chán nản trong ánh mắt các nhân viên. Ông vẫn chưa kịp nghĩ cách thuyết phục mọi người ở lại thì từ trong tòa nhà, Chu Tường đã bước ra, tay chắp sau lưng, gương mặt nở nụ cười tươi.

“Tổng giám đốc Lục, ông không sao, thật may quá!

“Ông xem Giang Thành này, đúng là loạn hết cả lên…

“Đã có một thì sẽ có hai, và chắc chắn sẽ có ba, bốn. Nếu còn tiếp tục ở đây, Đại Hằng Group chúng ta e rằng không thể bảo đảm an toàn cho mọi người!