Tô Dương cười mỉm, không xác nhận cũng không phủ nhận. Nói là quen biết, e là còn hơn cả thế. Lục Viễn Trọng từng giảng dạy cho anh. Dù anh học ngành tài chính, nhưng một số môn vẫn do giảng viên khoa kế toán phụ trách, chẳng hạn như “Nguyên lý và Thực tiễn Kiểm toán, do chính Lục Viễn Trọng đảm nhận. Đối với sinh viên khoa tài chính, đó chỉ là môn tự chọn. Nhưng ở Đại học Giang Thành, Lục Viễn Trọng là một giảng viên hàng đầu. Không cần bàn tới những thành tích ông đạt được trong nhiều năm qua, chỉ riêng việc ông tham gia soạn thảo “Quy định thực thi Luật Kiểm toán” năm 1997 cũng đủ để củng cố vị thế. Những lần sửa đổi tiếp theo của quy định này đều tham khảo ý kiến của ông. Không ngờ rằng năm nay ông lại chuẩn bị nghỉ hưu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương