Tô Dương vừa đi vệ sinh vừa liếc nhìn người đàn ông vừa cúp máy. Anh chỉnh quần áo, định lên xe rời đi. Thời buổi này, đi ra ngoài, ít xen vào chuyện người khác mới là điều khôn ngoan.

“Anh bạn, nhích đồ qua một bên, tôi cần đi.

Người đàn ông gật đầu, nhanh chóng dời hành lý qua một bên, ánh mắt nhìn quanh. Nhưng trời đã tám, chín giờ tối, làm gì còn xe cộ qua lại.

Đừng nói đến taxi, ngay cả xe cá nhân cũng hiếm thấy vài chiếc.

Tô Dương khởi động xe, lúc này người đàn ông bỗng nhận ra bên cạnh mình có một chiếc xe. Anh ta liền chạy đến chắn trước đầu xe Tô Dương.