Tô Chí Cường vẫn muốn cố gắng thuyết phục thêm lần nữa. Dù sao Nhậm Tử Kiện lần này thực sự nghiêm túc, không dễ gì để hắn mở lời nhờ vả. Ông không muốn để lỡ cơ hội giúp đỡ. Nhưng Tô Văn Chính chỉ liếc qua, lạnh nhạt nói: “Tôi đã nói rồi, trong xưởng không có vị trí phù hợp. Làm nhân viên vệ sinh chẳng phải vẫn tốt hơn là suốt ngày lêu lổng ngoài đường sao? “Được rồi, lão nhị, nếu cậu còn nói chuyện này nữa thì tôi không ăn cơm nữa đâu. “Tôi sẽ đưa bà nhà tôi về thẳng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương