Tô Dương cười lạnh, đứng dậy chỉ thẳng vào Tô Văn Chính: “Trong nhà chỉ có ông là hét to nhất, ông nghĩ ông đang dạy ai vậy hả? Tô Chí Cường vội kéo tay Tô Dương: “Dương Dương, ngồi xuống, đừng cãi nữa! Tô Dương lẩm bẩm vài câu rồi ngồi xuống, nhưng trong lòng vẫn đầy bực tức. Đời trước, chính đại bá này đã khiến gia đình hắn rơi vào cảnh khốn cùng. Đời này, nếu hắn còn tỏ ra nhẫn nhịn, thì đúng là uổng phí cơ hội sống lại lần nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương