Tư Dao đưa thẻ bạch kim của mình thanh toán một cách nhẹ nhàng. Hai chiếc đồng hồ đối với nàng chỉ là chuyện nhỏ. Nhìn nhân viên cửa hàng cẩn thận đóng gói, Tư Dao cầm đồ rồi quay người bước đi.

Tô Dương vội vã nhận lấy túi hàng, mặt mày khổ sở nói nhỏ:

“Cảm ơn nhé!

Ra khỏi cửa hàng, Tư Dao nhìn xung quanh, còn Tô Dương thì gấp gáp ngăn nàng lại:

“Tôi nói này, cô giáo Tư, thế là đủ rồi đấy. Chỉ trong một buổi mà đã tiêu hơn hai mươi vạn rồi!