Tô Dương bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy, ngồi bật dậy trên giường, lúc này hắn mới ý thức được một vấn đề. Lần trước hắn nói với mẹ mình, Nhậm Ngọc Phân, rằng mấy ngày nữa sẽ về nhà, nhưng nháy mắt đã trôi qua cả tuần lễ rồi.

Trong mắt Nhậm Ngọc Phân, Tô Dương vẫn chỉ là một cậu sinh viên năm hai ngây ngô. Thấy nghỉ lễ đã hơn nửa tháng mà hắn vẫn chưa chịu về nhà, bà chắc chắn đã bắt đầu sốt ruột.

“Khụ khụ khụ, mẹ à, là nhóm nghiên cứu đề tài của trường giữ con lại hỗ trợ làm mấy bài nghiên cứu...

“Con nói mẹ nghe chắc mẹ cũng không hiểu đâu. Thế này nhé, đề tài của con gần xong rồi. Mai, mai nhất định con sẽ về nhà, ở bên mẹ và bố đón năm mới. Mẹ thấy thế được chưa?

Tô Dương vừa nói vừa cười gượng.