Mạc Thiếu Công đã đoán được bọn họ không biết chuyện này, bèn nói:“Đúng vậy, mấy môn phái như Toàn Dương, Thiếu Lâm, Chiến Bát Phương suốt ngày gào thét rằng minh chủ cấu kết với Minh giáo, nhưng lại chẳng dám xông lên, yếu hèn lắm. Theo ta thấy, bọn họ chính là đang thèm thuồng vị trí minh chủ võ lâm đấy. Nhìn cái bộ dạng của Toàn Dương giáo là rõ.” Vạn Bạch vuốt cằm:“Tiểu huynh đệ quả thật lanh lợi, một cái liếc mắt liền nhìn thấu bản chất bọn họ.” “Đó là đương nhiên, chuyện nào có Toàn Dương giáo nhúng tay thì mười phần hết tám, chín phần là âm u dơ bẩn. Sau này các người sẽ hiểu, bọn họ đúng là vô liêm sỉ, chuyện lớn gần đây ta làm chính là vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Toàn Dương giáo.” Thẩm Ngân Thu bật cười:“Chẳng lẽ ngoài chuyện cướp bí kíp võ công của tiểu môn phái, khinh thường kẻ nghèo, họ còn làm gì khiến ngươi tức đến vậy?” “Còn nhiều lắm! Bọn họ toàn là cậy thế hiếp người. Ta còn nghi họ âm thầm dính dáng đến chuyện buôn bán người nữa kìa.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương