Bên phía Mạc Thiếu Công và Vạn Bạch, cả hai đang ngấu nghiến đồ ăn khách điếm như thể mỹ vị nhân gian, còn bên này, Thẩm Ngân Thu đang nhai đùi gà thơm lừng đến độ mãn nguyện tột độ. Sợ dầu mỡ dính vào người nàng, Vạn Sĩ Yến tự tay xé thịt đùi gà đút cho nàng ăn. Thẩm Ngân Thu cũng vui vẻ vì không cần đụng tay vào, chỉ nghiêng đầu ăn từ tay hắn là được. Sau khi Hộ Kim và Thanh Trúc ăn xong, họ cũng ra ngoài vây quanh Vạn Sĩ Yến. Vạn Sĩ Yến thuận tay đưa nửa con gà nướng còn lại cho họ. Mọi người cũng không khách sáo, xé ngay ra làm bốn phần. Thanh Diệp lấy một cái cánh gà, Thanh Trúc được cái đùi, còn lại Hộ Kim và Hộ Mộc mỗi người một phần. Vạn Bạch thấy thế thì lập tức bật dậy, vội vã chạy đến:“Còn phần của ta đâu?! Hộ Kim và Hộ Mộc đã ăn gần xong, chỉ còn lại một đống xương gà, đang vỗ tay phủi sạch. Thanh Trúc đang nhấm nháp cái đùi gà, liếc hắn một cái đầy khinh bỉ. Chỉ còn Thanh Diệp cầm cánh gà mà chưa ăn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương