Tên tiểu tư cuối cùng, nhân lúc Vạn Sĩ Thịnh không để ý, liền lén lút tiếp cận hộ vệ của viện Trường An, vẻ mặt tội nghiệp:“Đại ca, nhị thiếu gia muốn biết thế tử phi mắc bệnh gì, huynh có thể vào hỏi giúp lần nữa không? Hộ vệ nghe hắn nài nỉ thảm thương, thái độ hoàn toàn khác với mấy kẻ đến hỏi trước đó, cũng mềm lòng mà vào nội viện hỏi lại. Nào ngờ, nha hoàn trong viện vô cùng cảnh giác, nhìn chằm chằm vào hắn mà nói:“Thân thể của thế tử phi chẳng phải điều ngươi có thể tùy tiện hỏi han. Cút! Nếu không đừng trách ta bẩm báo với thế tử! Hộ vệ lập tức cụp đuôi quay về, lắc đầu với tên tiểu tư của Vạn Sĩ Thịnh. Tiểu tư mặt xám như tro, vừa về tới nơi chưa kịp mở miệng đã nghe Vạn Sĩ Thịnh lạnh lùng:“Lề mề để bổn thiếu gia phải chờ lâu như vậy? Trừ ba tháng tiền công, chùi nhà xí nửa năm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương