Vạn Sĩ Yến bế Thẩm Ngân Thu trở về phòng, đích thân giúp nàng cởi áo khoác, đắp chăn, rồi dùng nước ấm do nha hoàn mang vào để lau mặt cho nàng.
Những việc này vốn là do Thiên Quang và Thiên Vân làm, giờ đến tay hắn cũng chẳng có gì không ổn, ngược lại, nha hoàn bên cạnh nhìn thấy còn muốn ngăn cũng không dám, trong lòng vô cùng mâu thuẫn.
Lang trung mà Thanh Trúc mời tới rất nhanh đã đến. Vì lúc đi mời người rất gấp gáp, nên khi vừa đến nơi, thấy Thẩm Ngân Thu chỉ là uống chút rượu rồi ngủ thiếp đi, ông ta lộ vẻ bất đắc dĩ. Nếu đây không phải là phủ Hầu gia, e rằng đã mắng cho một trận nên thân. Nhưng ngại vì thế tử gia khí thế dọa người, ông vẫn nghiêm túc bắt mạch, kiểm tra kỹ lưỡng, sau cùng để lại một thang thuốc giải rượu rồi xách hòm rời đi.
Tất cả những chuyện náo loạn ấy, Thẩm Ngân Thu đều không biết. Khi nàng tỉnh lại thì trời đã sáng, đầu còn hơi choáng. Mơ màng gọi hai tiếng Thiên Quang Thiên Vân, người đến rất nhanh, nhưng giọng nói lại không quen thuộc.
Thẩm Ngân Thu nghiêng đầu nhìn, là hai nha hoàn lạ mặt. Lúc này nàng mới nhớ ra, Thiên Quang và Thiên Vân đã bị hắn đưa đi.