Đoàn người đi vào Tố gia, hoàn toàn có khí thế của danh môn vọng tộc, bên trong rất độc đáo. Dạ Côn cũng nhìn thấy không ít người, bất quá Dạ Côn cảm thấy, bọn họ tựa hồ là người của Tố gia, tất cả đều đứng ở đằng xa quan sát, trong mắt mang theo tò mò, hoặc là cười trên nỗi đau của người khác đi. Ở trong mắt người Tố gia, chọc một đám người điên như thế, không chết cũng tàn phế. Nhưng nhìn tình huống, lại cảm thấy không thích hợp, là nam nhân kia mang người tới, tựa hồ còn là khách nhân. Bọn họ liền nổi lên nghi ngờ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương