Dạ Côn nghe thấy đệ đệ nhắc nhở, nhưng lại không phát hiện được trong này có âm mưu gì. Nhìn Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đi tới, chẳng lẽ bọn họ là giả? Nhưng hai chữ Côn ca kia, vô cùng thuận miệng, không có bản lĩnh mấy chục năm, khẳng định hô không ra loại ý vị kia. Cho nên Dạ Côn khẳng định, hai người này không phải giả. - Đến chỗ Tần ca bên kia đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương