Tưởng Tử Diệc hướng Dạ Côn lộ ra ánh mắt cảm kích, vừa rồi thật bị Dạ Tần dọa sợ. - Vậy thì chờ Phong Điền trở lại hẵng nói đi. Tưởng Tử Diệc cũng không phải người ngu, thân phận Dạ Côn cùng Dạ Tần khác biệt, làm cái gì đều không thể trực tiếp cự tuyệt, cự tuyệt chính là không nể mặt mũi. Dạ Côn thấy Tưởng Tử Diệc nói đáp án này, trong lòng có hơi thất vọng, xem ra Phong Điền rất khó qua cửa. Tuy nói là nhìn một chút, thế nhưng chờ sau khi Phong Điền trở về, Tưởng Tử Diệc sẽ nói rõ với Phong Điền... như thế không coi là là cự tuyệt mình cùng đệ đệ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương