Dạ Côn thành công kéo Dạ Tần đi.

Chuyện này cũng đại biểu cho Dạ Tần nghe lọt lời cha nói, nếu như đặt ở một năm trước, chỉ sợ Dạ Tần sẽ không như thế.

Đồng thời qua chuyện này cũng chứng minh Dạ Tần trầm ổn hơn rất nhiều, không làm ra loại chuyện kẻ thù sung sướng người thân đau đớn kia.

Theo hai huynh đệ rời đi, Đông Môn Mộng đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ lấy Tử Yên:

- Đứng lên đi, mặt đất rất lạnh.