Đông Môn Mộng than nhẹ một tiếng, ra vẻ hiểu biết, làm sao lại đần như vậy. - Mộng Mộng, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì mới tốt? Dạ Minh hoang mang hỏi. - Chờ là được rồi, Côn Côn có thể làm tốt. Đông Môn Mộng rất yên tâm nhi tử. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương