Trên xe ngựa, Nhan Mộ Nhi che miệng cười duyên nói: - Phu quân, vừa rồi biểu lộ của Nguyên Chẩn cùng Phong Điền thật buồn cười, giống như bị rơi vào trong hầm phân vậy. Khóe miệng Diệp Ly giật một cái, hiện tại vừa nghĩ tới nhà xí, liền sẽ nhớ tới chuyện cũ không thể tả kia, thật quá mất mặt... Dạ Tần khẽ cười nói: - Tẩu tẩu có lẽ không biết, trước kia ta cùng đại ca đi tư thục đọc sách, đều là đi bộ, Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều có xe ngựa, cho nên vừa rồi mới lộ ra biểu lộ như thế. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương