Diệp Ly nghe xong lập tức liền hiểu: - Phu quân, hôm đó y đi sớm, nguyên lai là bị bệnh. - Hẳn là thế, xem ra là uống phải thuốc giả gì gì đó rồi. Dạ Côn nhẹ gật đầu, muốn hại Côn ca ta, không chết đã rất may mắn. Hiện tại Dạ Chiếu còn đang nguyền rủa Côn ca, nếu không phải ngươi, buổi sáng hôm đó ta sẽ đến phòng của ngươi sao? Nếu như không tới phòng của ngươi, liền sẽ không uống chén canh trời đánh kia! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương