Nguyên Chẩn cùng Phong Điền đều đã bặt biệt danh cho Nhan Mộ Nhi, đó chính là “liêu thiên chung kết giả” (kẻ hủy diệt chuyện phiếm). Dạ Côn nắm tay nhỏ của Diệp Ly, bất đắc dĩ cười cười, tương đối mà nói Mộ Nhi vẫn có chút tính tình tiểu hài tử, Diệp Ly lại không có như vậy. Nhan Mộ Nhi mặc dù tuổi tác lớn, thế nhưng trường kỳ sống ở bên trong Mê Vụ Sâm Lâm, chưa từng đi ra ngoài, cho nên tính tình rất đơn thuần. Diệp Ly lại khác, người và sự việc từng trải hơn xa Nhan Mộ Nhi. Đột nhiên, bên cạnh có một lão giả đi ngang qua cười nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương