Đi bộ cũng có cái tốt của đi bộ, đó chính là có thể vừa đi vừa ngắm phong cảnh ven đường. Đối với những thứ bên ngoài huyện Thái Tây, hai huynh đệ đều tò mò không thôi, từ nhỏ đến lớn, đây là lần thứ ba bọn họ bước ra cổng thành huyện Thái Tây. Nhan Mộ Nhi rốt cuộc thả bản thân, bắt đầu hoạt bát, Diệp Ly thì chững chạc hơn nhiều, nàng lẳng lặng đi ở bên cạnh Dạ Côn. Nhưng vào đúng lúc này, Dạ Côn nhìn thấy cách đó không xa có hai bóng người đang quỳ gối ở bên cạnh con đường. Lúc thấy hai cái áo bào một đen một trắng, khóe miệng Dạ Côn liền giật một cái, đột nhiên nhớ tới hai người hôm qua. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương