Dù có van xin thế nào, Cố Loan vẫn không hề động lòng.

Nhận ra mình vẫn sẽ bị đuổi khỏi đảo, một số người nhìn nhau rồi quyết định chạy trốn vào sâu trong đảo, giống như nhóm phụ nữ trước đây. Hòn đảo rộng lớn như vậy, họ không tin rằng Cố Loan và Khương Tiễn có thể tìm thấy họ.

Khương Tiễn dường như đã nhìn thấu ý đồ bỏ trốn của họ, anh bắn một phát súng về phía bên cạnh nhóm người vừa nảy ra ý định. Những kẻ đó lập tức ủ rũ và ngoan ngoãn đi theo Vu Đông Nhiên.

Vu Đông Nhiên dần dần tỉnh lại, liền ra lệnh cho người của mình đuổi đám phản bội kia đi. Hắn không cần những kẻ ăn cháo đá bát như vậy.

“Đại ca, chúng tôi sai rồi, xin tha cho chúng tôi.”