Lời nói lạnh lùng của Cố Loan khiến Vu Đông Nhiên rất khó chịu. Hắn đã hạ mình rồi, họ còn muốn gì nữa? Chẳng lẽ chỉ vì mấy con vật mà bắt hắn phải trả giá bằng mạng sống? Nếu họ dám làm vậy, hắn chắc chắn sẽ phản kháng đến cùng. “Là chúng nó ném đá vào người chúng tôi trước, chúng tôi mới phải nổ súng. Chẳng qua chỉ là mấy con vật thôi mà,“ Vu Đông Nhiên không hề thấy mình làm sai điều gì. Khương Tiễn không thể nghe thêm, anh lao tới nhanh như chớp, khiến Vu Đông Nhiên sợ hãi lùi lại. Hoa Mãnh nhanh chóng đứng chắn trước mặt Vu Đông Nhiên, giơ súng chĩa thẳng vào Khương Tiễn. Khương Tiễn chỉ cần một động tác đã bẻ gãy tay Hoa Mãnh, hất hắn sang một bên, “Cút.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương