“Hôm nay em cứ khen cậu ta suốt, cậu ta có gì tốt đến vậy sao?” “Đến cả chuyện này mà anh cũng ghen à?” Cố Loan cười lắc đầu, đưa tay nâng khuôn mặt Khương Tiễn, “Trong lòng em, anh mới là tuyệt vời nhất.” Dù Lục Thính có giỏi thế nào, cô với anh ta cũng chẳng có liên hệ gì. Cô chỉ đơn thuần ngưỡng mộ tài năng của anh ta mà thôi. “Thật không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương