Lục Thính nhún vai, nháy mắt với Cố Loan. “Hóa ra anh còn có chuyện xấu hổ như vậy à?” Cố Loan nhịn cười, ghé sát tai Khương Tiễn thì thầm. Khương Tiễn cảm thấy mất mặt, trừng mắt nhìn Lục Thính. Hình tượng tốt đẹp của anh trước mặt Cố Loan bị sụp đổ rồi, tất cả là tại cái tên Lục Thính chết tiệt này! “Đừng nghe cậu ta nói linh tinh, hồi nhỏ anh chỉ hơi thấp một chút thôi, cậu ta lớn hơn anh hai tuổi, cao hơn là chuyện bình thường.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương