“Được rồi, tôi sẽ bảo họ làm ngay.” Ông trưởng thôn, người coi Cố Loan như ân nhân cứu mạng và trụ cột, vội vàng bảo một vài người đi chuẩn bị đồ ăn. Cố Loan bước vào trong nhà. Trong phòng, người phụ nữ đã ngất nằm trên chiếc giường đơn sơ. Khương Tiễn đứng bên giường, quay đầu nhìn Cố Loan, “A Loan, cần cho cô ấy uống thuốc hạ nhiệt.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương