Khi tất cả mọi người đã bước ra khỏi hầm ngục.

Cố Loan nhẹ nhàng nói, “Những kẻ đó đã chết rồi, các người tự do rồi.”

Một câu nói khiến tất cả phụ nữ có mặt bật khóc nức nở. Họ ôm nhau, giải tỏa mọi nỗi đau và ấm ức bị dồn nén bấy lâu.

Cố Loan thở dài không nói gì, lặng lẽ bước ra ngoài. Khương Tiễn yên lặng đi bên cạnh cô.

Anh biết Cố Loan lại một lần nữa cảm thấy xúc động trước những cảnh tượng bi thảm của thời kỳ mạt thế, và bản thân anh cũng không khỏi có những cảm xúc tương tự.