Ánh đao dữ tợn, như gió bão, nhanh chóng bay tới, ánh đao đầy trời như muốn dời núi lấp biển đè xuống. Mà ba người đang dây dưa với nhau, nếu như lúc này hai người kia lui về sau, thì đao này sẽ thuận thế đâm tới, trong chớp mắt đem hai người này tiêu diệt. Mà đối diện với ánh đao này, Tiêu bà bà dẫn đầu xuất thủ. Không biết cây quải trượng trong tay của nàng làm bằng gì, nhưng nó rất nặng, nàng vung trượng ra trước mặt, xoáy lên gió bão, uy thế kinh người. “Vù..” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương