Tô Kỳ rời đi, chỉ còn mình Giang Tả ở lại với Nguyệt Tịch. Nguyệt Tịch vững vàng cầm cần câu, vô cùng chuyên chú, cho dù lúc nói chuyện với Tô Kỳ thì bà cũng không quay đầu lại. Giang Tả đứng ngay tại chỗ, nhìn người dì nhỏ này câu thánh thú. Nơi này hơi lạnh, nhưng Giang Tả không nói gì, miễn không đông chết hắn là được. Sau đó Giang Tả trông thấy nước hồ dập dờn, theo bản năng bật thốt: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương