Không phải ác với người khác, mà là ác với chính mình. Ba ngày, tìm ai cũng không kịp, người này là hy vọng duy nhất, đối phương có thể một ánh mắt nhìn ra vấn đề, đã nói lên hắn sẽ có cách. Mặc kệ hy vọng xa vời cỡ nào thì Đường Thủy không muốn bỏ cuộc. Lục Vĩ rất đặc biệt với hắn, không có linh hồ nào thay thế được, là ấm áp duy nhất ở bên hắn khi hắn sắp chết, đối phương từng cho hắn sinh mệnh. Cho nên, vẫn chưa thể buông bỏ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương