Giang Tả không hỏi nữa, hắn nhìn trang sức trong tủ. Trang sức có đủ loại, nhẫn kiểu xương khô, nhẫn kiểu rắn cắn đuôi, trâm cài tóc hình con dơi, vật mềm đen thui không biết là gì. Giang Tả nhìn thoáng qua mấy thứ này, hắn muốn nhìn xem vừa rồi rốt cuộc là thứ gì hấp dẫn hắn. Nếu không phải vừa rồi có thứ hấp dẫn hắn thì hắn không thể nào chú ý tới nơi này, càng không biết điểm đặc biệt của chỗ này. Sau đó, một mảnh lá cây xuất hiện ở trước mắt Giang Tả. Khoảnh khắc trông thấy nó, Giang Tả biết ngay thứ ban đầu hấp dẫn chính mình rốt cuộc là cái gì. -͏ Vạn Diệp tiên linh? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương