Giang Tả nheo mắt nhìn người này, hắn nhường chỗ cho người kia là vì đi ba người, hơn nữa chủ yếu là người trẻ tuổi đó khiến hắn nhớ tới vài chuyện. Nhưng người này đi một mình, cố ý sinh sự thì phải. Giang Tả nhìn người này, nói: -͏ Nơi khác hết chỗ trống rồi sao? -͏ Còn, nhưng tôi thích ngồi vị trí của chú, không được sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương