Liên Hoàng dừng chân, quay lại nhìn Phượng Lăng, khẽ mỉm cười: “Có thấy quen không? Khuôn mặt của nữ tử trong bức họa có tám phần giống Phượng Lăng. Chỉ một bức họa thôi cũng toát lên khí chất hơn người, mỗi lần ngắm nhìn lại mang đến một cảm xúc khác biệt, khiến người ta khó lòng dứt ra được. Liên Hoàng trân trọng vươn tay, khẽ vuốt ve bức họa, như thể người con gái mà ngài thương yêu đang đứng trước mặt: “Bức họa này là do phụ hoàng vẽ trong vô số đêm mong nhớ mẫu hậu của con, khắc sâu từng nét đẹp của nàng vào tâm trí. Ngoại hình xuất chúng của con, ngoài phần thừa hưởng từ ta, phần lớn là từ mẫu hậu. Có phải rất giống không? Câu nói này, ngài không quên tự khen mình một chút, dường như muốn làm dịu bầu không khí căng thẳng. Đây là lần đầu tiên Phượng Lăng chăm chú nhìn ngắm dung nhan của mẫu hậu, khác hẳn với những bức họa từng được nhìn thấy trước đây. Từng nét vẽ đều như đã được vẽ đi vẽ lại nhiều lần, sợ không thể lột tả hết vẻ đẹp hoàn mỹ của người. Bức họa ấy khiến người ta có cảm giác, chỉ cần sơ ý một chút, nữ tử trong tranh sẽ bước ra ngoài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương