Lam Vân hiểu rằng mình không thể cảm nhận hết nỗi lòng của Phượng Lăng. Hắn chậm rãi bước tới bên án thư, đặt tay lên vai Phượng Lăng, không còn giữ lễ nghi quân thần mà dùng giọng điệu của một sư huynh dày dạn kinh nghiệm:

“Không bao lâu nữa là đến ngày đại hôn của ngài và tiểu thư Công Tôn. Sao không tạm gác mọi thứ sang một bên để tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này? Mọi chuyện có thể đợi sư phụ quay về rồi cùng bàn bạc.

Đại hôn? Đúng vậy, hắn và Thư nhi sắp thành thân rồi.

Nhưng trước khi thành thân, điều hắn mong muốn nhất là tìm được mẫu hậu, dẫn theo người con gái mình yêu đến gặp bà và nói: “Mẫu hậu, con vẫn ổn.

Thế nhưng, lúc này…