Nữ tử dịu dàng vuốt ve bộ lông mềm mại của chú hồ ly nhỏ, ánh mắt ngập tràn sự yêu thương. Ánh nắng vàng óng rọi xuống, bao phủ lấy một người một hồ, tạo thành một bức họa đẹp đẽ tựa chốn thần tiên, khiến Vân phu nhân không khỏi ngẩn ngơ, hồi lâu không thể dời mắt. “Phu nhân từ đâu đến? Giọng nói của phu nhân không giống người trong thôn. Thực ra, nàng muốn nói rằng, giọng của Vân phu nhân không giống người Liên quốc, hơn nữa trang phục cũng khác biệt so với nữ tử nơi đây. Lúc này, Vân phu nhân mới bừng tỉnh, khẽ vén lọn tóc bên má ra sau tai, đôi mắt hơi lảng sang hướng khác: “Chúng ta vừa mới chuyển đến không lâu. Cô nương sống trên núi này sao? Nhìn phong thái thoát tục của người trước mặt, nàng cảm thấy đối phương không giống một nữ tử thôn quê bình thường. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương