Đêm đã khuya, bọn trẻ đều đã ngủ say, Diệp Bạch vẫn đang ngồi trong phòng làm việc xử lý công việc trên laptop.

Lục Du bưng một tách cà phê nóng vào, nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc của anh.

Diệp Bạch ngước mắt nhìn cô một cái, rồi lại cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím, khóe môi khẽ cong lên:“Pha cho anh sao?”

Lục Du ngồi xuống ghế sô pha đối diện, giọng nói nhẹ nhàng mà bình tĩnh:“Diệp Bạch, anh không cần lúc nào cũng ở C thị với em đâu! Anh nên lo công việc của mình nữa.”

Diệp Bạch gõ xong dòng lệnh cuối cùng trên bàn phím, rồi nhấp một ngụm cà phê nóng.