Lục Du vừa nói xong, Diệp Bạch liền nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt cô trong bóng tối. Lúc này, không nói gì lại càng ý nghĩa hơn vạn lời. Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa lách tách tí tách, từng giọt rơi vang vọng trong đêm yên tĩnh. Sau đó, Diệp Bạch duỗi tay, để Lục Du tựa đầu lên cánh tay mình. Còn Tiểu Lục Hồi, hai bàn tay nhỏ bé ấp vào má, cuộn tròn trong lòng anh ngủ say sưa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương