Diệp Bạch đứng lặng trong ánh đèn mờ ảo.

Anh vô thức lùi một bước, nhìn theo bóng lưng rời đi của Gina, chỉ cảm thấy bi ai và nực cười—

Chỉ vì tình cảm ngây thơ của một cô gái nhỏ…

Mà anh mất đi tất cả!

Đứa bé không còn nữa, Lục Du cũng không cần anh nữa. Khi Lục Du phá thai, cô có đau không? Những đêm sau đó, cô có khóc mỗi khi nhớ đến đứa trẻ không? Tiểu Lục Hồi khi tỉnh giấc vào ban đêm, có khóc tìm chú Diệp không?