Lục Thước vươn tay chọc vào lòng bàn chân nhỏ nhắn của cô bé. Tiểu Lục Hồi lập tức bật cười khanh khách… Lục Thước nằm xuống, hôn lên má cô bé: “Ngủ ngoan nào, không còn sớm nữa đâu! Anh ôm lấy cô bé, để bé nằm gọn trong vòng tay mình. Trước đây, anh cũng từng dỗ Lục Trầm và Lục Từ ngủ như thế này… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương