Cánh cửa khẽ khàng khép lại. Lục Du còn chưa kịp lên tiếng, Diệp Bạch đã cúi đầu hôn lên môi cô. Chiếc áo choàng trên vai trượt xuống, nhẹ nhàng đáp lên ghế sofa như một áng mây. Cô bị anh đặt xuống sofa, mái tóc đen trải dài trên nền ghế, nổi bật trên lớp hoa văn sẫm màu, khiến khuôn mặt cô càng trắng như tuyết. Diệp Bạch nâng cằm cô, khóa chặt nụ hôn, một tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương