Lục Du tựa vào vai anh. Hai người lặng lẽ ôm nhau. Sau một lúc lâu, vải áo sơ mi trên vai Diệp Bạch ướt đẫm, anh biết Lục Du đang khóc. Cô khóc rất khẽ, rất kìm nén. Cô khóc trong sự nhẫn nhịn và không cam lòng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương