Đại Lực đang muốn xông lên tóm lấy Phong Cương, lại bị Bát Chỉ nhặt đá ném cho một cái. Bát Chỉ trầm giọng:“Đừng lỡ việc, cẩn thận công công lột da ngươi. Đại Lực tức giận trừng mắt nhìn Phong Cương một cái, rồi không cam lòng mà nhảy khỏi tường, bưng nước nóng mang vào phòng Sở Nguyệt Ly. Sở Nguyệt Ly đứng trước cửa, ngẩng đầu nhìn Phong Cương một cái, gọi khẽ:“A hú… a hú… Phong Cương ngồi xổm trên đỉnh tường, ngửa cổ tru lại:“A hú… a hú… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương