Sở Nguyệt Ly tò mò, hỏi: “Nói như vậy là có ý gì?

Cố Cửu Tiêu đáp: “Mẫu thân vì Hoàng thượng mà gìn giữ nửa mảnh Hắc Cấm Lệnh kia, cuối cùng cũng chỉ là đang giúp người khác hoàn thành tham vọng của bản thân. Giờ đã đánh mất rồi, cho dù khiến thiên hạ nổi sóng tanh mưa máu, thì cũng chỉ là lũ tham lam cắn xé lẫn nhau mà thôi. Nếu có kẻ gom đủ cả mảnh Hắc Cấm Lệnh, người chết thảm nhất… sẽ là bách tính.

Sở Nguyệt Ly không ngờ Cố Cửu Tiêu cũng biết nghĩ cho lê dân bá tánh, hơi kinh ngạc liếc hắn một cái, cười nói: “Cửu Tiêu cũng có tấm lòng vì thiên hạ?

Cố Cửu Tiêu lắc đầu, đáp: “Không không không, ta cũng chẳng có đủ tinh lực mà đi lo chuyện thiên hạ. Ta chỉ không muốn thời cuộc quá loạn. Huống hồ, cái loạn ấy… không thể xuất phát từ ngươi.

Sở Nguyệt Ly đưa tay đón lấy một chiếc lá khô rơi xuống, nói: “Nếu cái loạn ấy khởi đầu từ ta, thì chỉ chứng minh một điều—thời đại này nên đổi chủ rồi.