Sở Nguyệt Ly rốt cuộc vẫn không nỡ xuống tay, để mặc Thích Bất Nhiên ở lại trong phòng, nằm trên sàn như thể đã hết số, bất động như xác chết. Nếu không phải thỉnh thoảng hắn còn mở mắt, đảo tròng nhìn về phía nàng, thì thật sự có thể chuẩn bị sẵn một cỗ quan tài rồi đóng đinh bỏ vào được. Sở Nguyệt Ly trằn trọc không ngủ được, cứ trở mình hết bên này đến bên kia. Thích Bất Nhiên hỏi: “Sao tỷ lại già đi vậy? Sở Nguyệt Ly đưa tay sờ mặt, đáp: “Ngươi từng nghe nói đến loại võ công nào… hút đi sức lực của người khác chưa? Sở Nguyệt Ly vốn định nói là “nội lực, nhưng nghĩ đến việc bản thân chẳng có thứ đó, đành đổi sang từ khác. Thích Bất Nhiên đáp: “Chưa nghe. Rồi lại nói, “Có khi nào tỷ gặp yêu quái không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương