Khi Đại Lực đến tìm Thái y Hứa, thì lão thái y đang... trừng mắt nhìn Thích Bất Nhiên. Sắc mặt lão Hứa nhăn nhúm như một đóa hoa cúc già, thấp giọng khẩn thiết:“Đi mau! Bất kể các người làm gì, đều không liên quan đến ta! Cậu mà còn không đi, ta sẽ gọi người tới đó! Thích Bất Nhiên ngáp một cái, ợ rượu, nói:“Ta chỉ ở lại một lát. Đợi tên thái giám kia đi rồi, ta cũng đi. Thái y Hứa cảm thấy như máu dồn lên não, suýt bị nghẹn mà nội thương. Lão nghiến răng, siết chặt nắm tay:“Cậu tưởng đây là đâu? Phủ họ Cố cho phép cậu… Lời chưa kịp dứt, Đại Lực đã đứng ngoài cửa, cất giọng:“Thái y Hứa, Đào công công mời ngài qua nói chuyện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương