Sở Nguyệt Ly quay về tư dinh, lại chẳng thấy Thích Bất Nhiên đâu, chỉ thấy Phong Cương đang ngoan ngoãn ngồi xổm ngay trước cửa lớn, đợi nàng. Nàng vừa bước vào nhà, Phong Cương liền lập tức theo sau, ánh mắt ngời ngời nhìn nàng chằm chằm, trong mắt dường như còn ánh lên chút mong đợi nóng rực. Tên ngốc này… chẳng lẽ thật sự đang chờ nàng ngủ xong với Bạch Vân Gian, rồi sẽ cùng hắn rời khỏi đây? Sở Nguyệt Ly bỗng nhiên muốn khóc. Nàng thật sự muốn học kiểu của những cô nương điệu đà yểu điệu, ôm gối khóc như hoa lê dầm mưa, hoặc cắn răng rên rỉ vài tiếng trách đời bất công. Nhưng khổ nỗi… cảm xúc vẫn không cách nào dâng lên nổi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương