Tường cung như mê trận, chia cắt rất nhiều người ở các vị trí khác nhau — có kẻ bị quái vật nuốt chửng, có kẻ run rẩy tìm đường thoát thân, lại có người mải mê hướng về phú quý vinh hoa, một lòng một dạ lao vào trung tâm quyền lực... Sở Nguyệt Ly và Thích Bất Nhiên được một tiểu thái giám dẫn đường, từng bước rời khỏi hoàng cung, lên xe ngựa. Bề ngoài có vẻ như đã tránh được quái thú, nhưng thực chất chỉ là được thở dốc đôi chút mà thôi. Trên xe ngựa, hai người đưa mắt nhìn nhau, không khí có chút là lạ. Xe ngựa tiếp tục bon bon trên đường, đến một nơi trống trải thì bất ngờ xóc lên một cái, cả hai cùng bật cười. Sở Nguyệt Ly vén rèm cửa sổ, nhìn ra ngoài, thấy xung quanh không có xe ngựa nào bám theo, lúc này mới buông rèm xuống, thấp giọng nói:“Hoảng một phen mà không gặp họa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương