Trưởng công chúa ra sức lắc đầu, biểu cảm vô cùng hoảng loạn, sợ hãi đến cực điểm. Hoàng thượng buông tay, Trưởng công chúa lùi về sau một bước, ho khan đến mức suýt nôn ra, trong mắt cũng thấp thoáng ánh lệ. Hoàng thượng nói:“Hoàng tỷ chẳng lẽ đã quên, trẫm từng nói gì sao? Chỉ cần tỷ còn sống một ngày, thì phải thay trẫm trông giữ nửa tấm Hắc Cấm Lệnh kia.” Trưởng công chúa ôm lấy cổ, đáp:“Ta không quên. Nhưng sự việc ngoài ý muốn, ta còn có thể làm gì?!” Hoàng thượng chăm chú nhìn vào mắt nàng, lạnh giọng:“Không có cách? Nếu liên quan đến tính mạng của Cửu Tiêu, tỷ có cách không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương