Sở Nguyệt Ly nghiêng đầu, không nhìn Bạch Vân Gian, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, vẽ nên một độ cong rất rất nhỏ. Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, từ chỗ lắc lư ban đầu dần chuyển thành ổn định. Kiêu Ất nhìn theo cỗ xe đã đi xa, lúc này mới sực tỉnh, nhận ra mình còn chưa lên xe!Hắn vội đuổi theo, khó khăn lắm mới bám được vào đuôi xe, liền bị ép nghe toàn bộ đối thoại giữa Bạch Vân Gian và Sở Nguyệt Ly. Bạch Vân Gian hỏi:“A Nguyệt, có tra ra được gì không? Sở Nguyệt Ly đem chuyện vừa xảy ra thuật lại một lượt, giọng điệu bình thản, cảm xúc lạnh nhạt, rõ ràng chẳng muốn nói chuyện cùng Bạch Vân Gian. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương