Sở Nguyệt Ly tìm đến nhà Trâu Quý, song lại chẳng thấy bóng dáng người đâu.Nàng gõ cửa nhà kế bên, mở cửa là một lão bà, trạc sáu bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng, tay chống gậy, trên mặt đầy đốm đồi mồi, dung mạo xấu xí. Sở Nguyệt Ly hỏi:“Lão nhân gia, người có biết hắn đi đâu không? Lão bà lớn tiếng đáp:“Ngươi nói gì? Lão thân tai nghễnh ngãng, nghe không rõ! Sở Nguyệt Ly liền cao giọng:“Người có biết hắn đi đâu không? Lão bà phẩy tay:“Không biết. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương