Cố Cửu Tiêu gần như không tin nổi vào tai mình!Hắn hỏi:“Gia liếc mắt đưa tình với ngươi như vậy, ngươi không hiểu được sao?! Triệu Bất Ngữ khàn giọng như tiếng cồng vỡ, nghẹn ngào đáp:“Hầu gia nhìn thuộc hạ ánh mắt kia... chẳng phải là ra hiệu bảo thuộc hạ làm một trận cho ra trò sao?! Trán Cố Cửu Tiêu nổi gân xanh, nghiến răng nói:“Thế còn ánh mắt thứ hai?! Gia nhìn sắc bén đến vậy, sát khí lẫm liệt thế kia! Triệu Bất Ngữ đáp:“Nhưng trong mắt thuộc hạ lại thấy toàn là bất đắc dĩ cùng đau đớn thôi mà… Cố Cửu Tiêu nhắm mắt, trầm giọng:“Cút! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương